Chạm Tới Một Người Khác

Gởi vào: Thứ 4, 03-09-2008
Chủ đề: Truyện sưu tầm
Comment: 0
Lượt xem: 24
Bình chọn :
0/5 điểm (0 bình chọn)

Từ khóa: truyện ngắn , sưu tầm , hoạt hình , funny ,

Khi làm bác sĩ tâm lí ở Anh, tôi có một khách hàng bé nhỏ. Khi nhìn thấy cậu ta lần đầu, tôi thấy cậu bé đang đi đi lại lại không ngừng trong phòng.

Khi tôi nói:" Cháu ngồi xuống đi!",David, tên cậu bé, ngần ngừ mãi mới chịu ngồi. Cậu bé mặc chiếc áo khoác dài màu đen, khuy cài đến tận cổ. Khuôn mặt nhợt nhạt. David cứ nhìn chằm chằm xuống chân, còn hai bàn tay thì liên tục xoa vào nhau một cách lo lắng.

David mất cả cha lẫn mẹ từ nhỏ và sống với bà. Nhưng năm cậu bé 13 tuổi, bà cậu bé cũng qua đời. Bây giờ cậu bé 14 tuổi và sống tạm trong trại trẻ mồ côi.

David đến phòng khám của tôi với giấy giới thiệu của thầy hiệu trưởng:" David luôn căng thẳng và buồn bã, không chịu nói chuyện với ai, và làm tôi rất lo lắng. Mong bác sĩ giúp đỡ".

Tôi nhìn David và lường trước một thất bại nghề nghiệp. Làm sao tôi giúp được cậu bé? Có những bi kịch của con người mà môn tâm lí học không có đủ câu trả lời, và cũng không có đủ từ ngữ để miêu tả.

Ở lần gặp thứ hai, David không nói một lời nào. Cậu bé ngồi co ro trên ghế, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn những bức tranh của các em nhỏ vẽ được treo khắp nơi trong phòng tôi. Khi kết thúc cuộc gặp thứ hai, trước khi David bước ra khỏi cửa, tôi đặt tay lên vai cậu bé. Cậu bé không tỏ thái độ gì, không phản đối, nhưng cũng không ngẩng lên nhìn tôi.

-Tuần sau cháu cứ trở lại, nhé!

Tuần sau đó, David trở lại. Tôi rủ cậu chơi cờ và cậu bé gật đầu. Sau đó, thứ tư tuần nào David cũng tới và chúng tôi đều chơi cờ, hoàn toàn im lặng, thậm chí không hề nhìn vào mắt nhau. Chơi cờ rất khó ăn gian, nhưng tôi cũng luôn cố gắng thỉnh thoảng để David thắng.

Về sau, David đến sớm hơn lệ thường một chút, lấy bàn cờ ra và sắp sẵn các quân cờ, im lặng chờ tôi xong việc. Có vẻ như cậu bé thích chơi cờ. Nhưng vẫn không bao giờ nhìn tôi. Có lẽ cậu chỉ cần ai đó ở bên mình. Một buổi chiều, David cởi chiếc áo khoác đen mọi ngày, khoác nó lên thành ghế rồi mới chơi cờ. Trông cậu bé nhanh nhẹn hơn mọi khi.

Vài tuần sau, trong khi tôi đang quan sát David lúc cậu bé nghĩ thêm một nước cờ, bất chợt David ngẩng lên nhìn tôi:

- Đến lượt chú rồi đấy!

Kể từ ngày hôm đó, David bắt đầu nói chuyện. Cậu bé đã có bạn bè ở trường và tham gia cả một câu lạc bộ đi xe đạp. Cậu không tới phòng khám nữa, nhưng vẫn viết thư cho tôi vài lần, về việc cậu đang học hành ra sao để cố gắng vào đai học. Rồi những lá thư cũng ngừng. Đó là lúc cậu bé tự sống cuộc sống của mình.

David đã cho tôi thấy, một người có thể chạm tới một người khác bằng cách nào. Bằng một cái chạm nhẹ, bằng sự cảm thông, bằng sự lắng nghe, bằng cách chia sẻ thời gian... Và bằng cả trái tim nữa!

Nguồn bài viết: Sưu tầm

BlogAE Editor

Gởi Comment

Bộ gõ tiếng Việt : AUTO TELEX VNI OFF
icon


Nếu không thấy hình ảnh, click vào nút đỏ ở trên!
  

Tìm kiếm Nhanh

  

Bạn có thể nhập Từ khóa có dấu hoặc không dấu !

Hình ảnh Mới

Xem tiếp »»

Bài viết Tiêu điểm

Tin học Tiêu điểm

Gởi Tin nhắn

BlogAE (Saturday, 07-08-2010  10:53:53 PM)

học hành vất vả! Innocent

BlogAE (Friday, 09-07-2010  11:17:11 PM)

đúng rồi! nhưng em tin là sẽ đến được nơi tốt đẹp!Wink

BlogAE (Friday, 09-07-2010  10:54:08 PM)

Cơ bản là đến chỗ mô thôi phải ko em Tongue out

BlogAE (Thứ 2, 05-07-2010  01:46:47 AM)

cứ đi rồi sẽ đến!

Phương (Thứ 2, 14-06-2010  08:11:39 AM)

song hỷ lâm mônWink



Nếu không thấy hình, click vào nút đỏ!
  

Từ khóa Tìm kiếm

Xem tất cả »»

Thống kê Website

  • Bài viết Mục góc Nhật ký: 281 bài viết
  • Bài viết Mục góc Tin học: 41 bài viết
  • Hình ảnh trong Gallery: 50 hình ảnh
  • Chúng ta có 5 khách đang Online