Từ khóa: Trang Hạ , tạp bút ,
Nơi xa nhất là nơi tôi chưa đến, người xa nhất là người ở bên tôi nhưng tôi không làm sao tới được.
Khi có những giấc mơ đã trở thành sự thật, thì cũng sẽ có những khoảng cách vĩnh viễn trong cuộc sống mà không bao giờ ta đi qua được nó.
Mùa đông năm đó, tôi là người cuối cùng ở lại trong một toà nhà lớn, trống vắng, lạnh lẽo. Đôi khi ông bảo vệ kêu qua nhà ông ăn chè, ăn bánh, nhân dịp gì đó, đại khái là để biết chắc, tôi còn khoẻ, còn có thể tiếp tục sống trong toà nhà đó, để ông yên tâm về với gia đình ấm áp phía bên kia hàng rào, cách trường vài mét.
Một hôm, tôi phát hiện một cậu bé tàn tật ở lại ngoài hành lang tầng một. Tôi rất ngạc nhiên và hỏi, cậu nói, bằng thứ tiếng lắp bắp qua đôi môi méo xệch và một sự cố gắng hết khả năng để điều khiển não bộ trình bày ý nghĩ trong đầu: Cậu không gia đình, cậu ở lại trông ký túc xá mùa Tết để kiếm thêm tiền sinh hoạt phí.
Cậu bé chỉ cỡ nửa tuổi tôi, cậu chừng mười lăm, hoặc nếu lớn nhất cũng chỉ mười sáu. Cậu xuất hiện trong ngôi trường vốn ngày xưa là trường nữ sinh quý tộc của đạo Ki tô, hẳn cũng đã là điều đặc biệt.
Cậu ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào tường, nhưng vẫn xiêu vẹo, nghoẹo đầu nghe CD mê mải. Tôi hỏi, cậu bèn về phòng lấy bìa đĩa, rồi tập tễnh mở đưa tôi mượn thứ cậu đang nghe, một đĩa nhạc của Tôn Yến Tư. Cậu nói, cậu mê cô ca sĩ này nhất, cậu chỉ nghe mỗi Tôn Yến Tư thôi, đĩa nhạc nào của cô mới phát hành, cậu cũng mua.
Tôi cầm đĩa nhạc về phòng, trong lòng không giấu được nỗi ngậm ngùi. Cô ấy đẹp quá và cậu bé chắc chắn đã để cho mối tình đầu của mình trôi qua trong những giai điệu êm lòng và đẹp đẽ ấy. Những lãng mạn bay bổng của một người vượt qua bên ngoài hoàn cảnh sống, vươn tới mơ ước về hạnh phúc, cảm nhận hạnh phúc bằng tất cả xúc cảm của tuổi dậy thì và tuổi thành niên. Sau này cậu ấy sẽ ra sao khi nhận ra cuộc sống của mình ảm đạm và xa vời so với những đĩa nhạc này, so với những cảm xúc này?
Tôi cũng yêu Tôn Yến Tư vì cô ca sĩ ấy mãi mãi là một thiếu nữ mảnh khảnh, ngực rất nhỏ, tay chân mỏng và giọng hát cũng mỏng, thần thái lanh lợi nhưng mong manh như một cái cây đầu mùa xuân, mới trổ lá. Hình ảnh cô ấy xây dựng trong thị trường âm nhạc đánh vào thị hiếu những người nghe nhạc tuổi học trò, tuổi sinh viên, những người mới chỉ chấp nhận ca từ lãng mạn, nhịp điệu mượt mà, những hình ảnh trong sáng. Hình ảnh đó được xây dựng từ kinh nghiệm của những ông bầu trong hãng đĩa, những trợ lý PR, những nhà thu âm biết thị trường còn khoảnh trống nào, những giám đốc kinh doanh biết ai sẽ móc hầu bao mua đĩa.
Tôi buồn phiền bởi những cố gắng của họ đã thành công, nên đã bỗng dưng xây nên tình yêu trong lòng cậu bé tàn tật nghèo khó và cô đơn kia. Cậu sẽ theo đuổi giấc mơ một thiếu nữ luôn mặc áo trắng, hát những tình ca trong veo tới bao giờ? Tới khi cô lấy chồng ư? Tới khi cô hết hợp đồng với hãng đĩa hát Đài Loan và khăn gói quay trở về quê hương Singapore ư? Hay tới khi cậu vỡ tan giấc mơ tuổi thiếu thời?
Trong một đêm mùa đông, gió bấc thổi ầm ầm ngoài kia, những khoảng không trống trải vây quanh, những con đường đầy cây và lộng gió, đèn đường sáng suốt đêm Cao Hùng, tôi thao thức trong căn phòng lạnh giá để nghe đi nghe lại đĩa nhạc của cậu bé, cậu nâng niu từ bìa đĩa, cho tới lớp giấy lót ngoài của hộp bìa, khác hẳn với cách cậu đối xử với bản thân mình, ngồi phệt xuống đất, nghoẹo đầu, tay run rẩy, cô lập mình trong một kỳ nghỉ Tết dài vô tận.
Tôi tin cậu không hề thấy bất hạnh, còn tôi lại thấy chua chát. Khi thấy thứ đẹp đẽ nhất tôi đang thấy trong cậu là tình yêu thì đã được trao gửi vào hư không.
Chúng ta sống trong đời sống, có bao nhiêu lần đã theo đuổi hư không? Hoặc đến lúc cuối cùng mới nhận ra, những gì đẹp đẽ ta đã cố đi tới, hoá ra nó không giành cho ta? Hoặc có lúc nào đó phát hiện, vì ta theo đuổi cái đẹp, ta đã quên mình là ai, mình đang ở đâu, mình có xứng đáng với hạnh phúc không? Mình có may mắn có được hạnh phúc không?
Thông thường chúng ta không may mắn, chúng ta nhận ra nỗi buồn, nhận ra khoảng cách, nhận ra sự tan vỡ. Thực ra cái đó tốt thôi, nó giúp ta thăng bằng và bắt đầu chấp nhận với thực tại, với người ở bên, với mối tình nhiều khiếm khuyết và người bạn đời ít nhiều chưa thật hài lòng.
Trong giây phút ấy, tôi cứ mong sao giá như có thể làm gì để cậu bé ở mãi trong những giấc mơ êm đềm, cảm giác hạnh phúc và nâng niu mãi mãi một cô thiếu nữ Tôn Yến Tư của riêng cậu. Như một bí mật.
Dù não bộ của cậu không điều khiển cho cậu che giấu được sự run rẩy xúc động và vẻ hạnh phúc ngời lên khi nói về cô thiếu nữ nhỏ trong bộ đồ trắng mong manh, trên bìa một đĩa nhạc. Cô ấy gần ngay bên đời cậu, cô ấy có thật, và vì thế tôi càng thấy giấc mơ ấy xa cách viển vông biết bao nhiêu.
Nguồn bài viết: vanhocmang.net
BlogAE Editor
Gởi Comment
Hic! Phải Khắc Cốt Ghi Tâm
Phụ Kiện Da Nạm Đính - Cá Tính Mùa Thu
Mẹo Làm Sạch Phòng Tắm
Nhật Ký 18-08-2009
Tăng Cường Bảo Mật Với Công Cụ Miễn Phí Của Trend Micro
Những Cô Gái Xinh Đẹp Sinh Ra Từ Máy Tính
Chào Firefox 3.5, Đón Html 5
Tại Sao Microsoft Mất Hơn 1 Năm Vá Lỗi Cực Kỳ Nguy Hiểm?
Intel Cùng Google Sản Xuất Chrome Os: Tin Sốc Với Microsoft!
anh nhớ mua bánh kẹo về chăm em nghen!:P